Theo em, tác phẩm này tiêu biểu cho lối viết “mượn chuyện kỳ ảo để nói chuyện đời thực”, bởi tác giả đã khéo léo sử dụng yếu tố hoang đường để phản ánh những bất công trong xã hội phong kiến. Đồng thời, tác phẩm cũng thể hiện tiếng nói bênh vực người phụ nữ, những con người chịu nhiều thiệt thòi, oan khuất nhưng vẫn giữ được phẩm chất cao đẹp. Qua đó, tác giả gửi gắm khát vọng công lý, công bằng trong đời sống.