Sắc xuân đất trời như một chất xúc tác diệu kì làm thức tỉnh sức xuân trong lòng người con gái tên Mị. Đã mấy năm trôi qua, lần lần, cô gái ấy đã không còn biết khóc, biết tủi, biết buồn, chỉ còn biết lặng im, lùi lũi như con rùa nuôi trong xó cửa. Đó là kẻ nô lệ không công, là thanh củi khô, là tảng đá, tàu ngựa, là dụng cụ lao động vứt nơi xó bếp của nhà thống lí Pá Tra.