Please enable JavaScript.
Coggle requires JavaScript to display documents.
CHIẾC THUYỀN NGOÀI XA Nguyễn Minh Châu, image, image, image, image, image…
CHIẾC THUYỀN NGOÀI XA
Nguyễn Minh Châu
TÁC GIẢ :star:
Nguyễn Minh Châu (1930-1989) sinh ra tại quê Nghệ An
Là một trong số những nhà văn đã mở đường tài hoa và tinh anh nhất
TÁC PHẨM :pen:
Xuất xứ và hoàn cảnh ra đời
Truyện in đậm phong cách tự sự - triết lý của Nguyễn Minh Châu, rất tiêu biểu cho hướng tiếp cận đời sống từ góc độ thế sự của nhà văn ở giai đoạn sáng tác thứ hai
Truyện ngắn lúc đầu được in trong tập
Bến quê
(1985), sau được nhà văn lấy làm tên chung cho một tuyển tập truyện ngắn (in năm 1987)
Nhận thức của Phùng từ hai phát hiện ở bãi biển
KHI THUYỀN Ở XA :<3:
Khung cảnh biển buổi sáng trong sương mai, đó là khung cảnh đẹp đẽ, tuyệt bích như bức họa mực tàu:
“Chẳng biết ai đó lần đầu đã phát hiện ra bản thân cái đẹp chính là đạo đức.”
Khung cảnh rộng lớn của biển với chiếc thuyền ngoài xa mà
“mái thuyền in một nét mơ hồ lòe nhòe vào bầu trời sương mù màu trắng như có sữa pha đôi chút màu hồng hồng do ánh mặt trời chiếu vào”
, trên thuyền là vài bóng người ngồi im phăng phắc
Trong giây lát, Phùng đã nhận ra được chân lý của sự hoàn mỹ, thì ra đứng trước cảnh đẹp, trước sự toàn bích, hài hòa, lãng mạn của cuộc đời, tâm hồn người nghệ sĩ có thể được thanh lọc để trở nên trong trẻo hơn
→ Người nghệ sĩ cảm thấy hạnh phúc đó là niềm hạnh phúc của sự khám phá và sáng tạo, của sự cảm nhận cái đẹp tuyệt diệu
KHI THUYỀN Ở GẦN :red_flag:
→ Hiện thực nghiệt ngã của con người với số phận bất hạnh của những con người nơi đây đặc biệt là người đàn bà hàng chài hiện lên
=> Một cảnh tượng diễn ra khiến cho nghệ sĩ Phùng không thể nào tin vào mắt mình và cái cảnh đẹp kia bỗng chốc biến thành một hình ảnh vô cùng thậm tệ
Người đàn ông thì cũng chẳng hơn gì:
“có tấm lưng rộng”
, đi chân chữ bát khuôn mặt
“độc, dữ”
Người vợ
“trạc ngoài 40”
,
“mặt rỗ”
,
“thân hình cao lớn thô kệch”
,
“lưng áo bạc phếch”
,
“gương mặt lộ rõ sự mệt mỏi sau một đêm thức trắng kéo lưới”
… dường như bao nhiêu sương gió nắng mưa của đất trời đã chiếu thẳng vào người đàn bà ấy vậy
Trong khung cảnh lung linh, tuyệt mĩ của cảnh biển và chiếc thuyền ngư phủ đẹp như trong mơ bước ra một người đàn bà xấu xí, mệt mỏi với vẻ ngoài cam chịu cùng một người đàn ông hung dữ, độc ác đang đánh đập, quát mắng cô
Anh vừa mới được chiêm ngưỡng một vẻ đẹp tuyệt vời trong cuộc đời người nghệ sĩ, khám phá ra chân lí của sự hoàn thiện; ấy vậy mà đằng sau vẻ đẹp đó lại là cảnh bạo lực dã man, tàn ác, vô đạo đức
Nhận thức của Phùng và Đẩu từ câu chuyện của người đàn bà
Khi chánh án Đẩu đưa ra lời đề nghị chị nên ly hôn, chị ta liền van xin khẩn thiết
“con lạy quý tòa ...đừng bắt con bỏ nó”
, theo chị:
Người đàn ông ấy bản chất vốn không phải là kẻ vũ phu, tàn bạo, anh ta cũng chỉ là một nạn nhân của cái cuộc sống đói khổ này thôi
Người chồng cũng là chỗ dựa cho gia đình khi có biển động
Chị càng không thể một mình gồng gánh nuôi nấng trên dưới 10 đứa con, vả lại
“trên thuyền cũng có lúc vợ chồng con cái vui vẻ, hòa thuận”
→ Phải có cái nhìn đa diện, nhiều chiều hơn về cuộc sống, không nhìn hiện tượng, sự vật xung quanh một cách đơn giản rồi vội đánh giá bản chất
Thái độ của chánh án Đẩu và nhiếp ảnh Phùng khi người đàn bà có những lý lẽ quyết không bỏ chồng:
Cả hai đều có chung cảm nhận giận dữ và bất bình
Nhưng sau khi nghe xong tâm sự của người đàn bà ấy thì anh ta thấy như có
“một cái gì vừa mới vỡ ra”
Tấm ảnh trong bộ lịch năm ấy
Nghệ sĩ Phùng vẫn mang tấm ảnh đó về tòa soạn và quả nhiên tấm ảnh được chọn và treo ở nhiều nơi
Phùng nhận thấy những giá trị trong bức ảnh của mình:
Người đàn bà hàng chài nghèo khổ bước ra từ bức tranh: hiện thân cho đời thực
“Cái màu hồng hồng của sương mai”
: biểu tượng cho nghệ thuật
→ Nghệ thuật chân chính sẽ không bao giờ tách rời cuộc sống