"Cuộc đời anh, cho tôi chia một nửa
Nửa giọt mồ hôi vạt áo còn đầm
Nửa dãy Trường Sơn thác ghềnh vất vả
Nửa bát cơm hạt muối nhọc nhằn"
("Một nửa" - Chính Hữu)
Văn chương nói chung, thơ ca nói riêng với sứ mệnh diệu kì của mình không bao giờ xa rời thực tế mà luôn vẽ nên bức tranh cuộc sống với bao gam màu hiện thực. Đối với văn thơ thời kháng chiến, đó là hiện thực của cuộc đấu tranh gian khổ, bền bỉ. Thế nhưng, trong giai đoạn dữ dội ấy vẫn sáng lên những gam màu lãng mạn, tươi đẹp. Đến với bài thơ "Đồng Chí" của Chính Hữu, ngoài cái khói lửa khốc liệt của chiến tranh, ta còn thấy được vẻ đẹp lý tưởng của những người lính trong công cuộc cứu nước. Chính vì thế, đã có ý kiến cho rằng: "Bài thơ Đồng chí là một tượng đài tráng lệ, cao cả, thiêng liêng về người chiến sĩ trong những năm kháng chiến chống Pháp.