Sông Đà với Nguyễn Tuân như một cố nhân, “lắm bệnh mà chứng, chốc dịu dàng đấy, rồi lại bẳn tính và gắt gỏng thác lũ ngay đấy”, phép nhân hóa “dịu dàng, bẳn tính, gắt gỏng”, con sông Đà như khẳng định nét gợi cảm và quyến rũ của mình, khó hiểu, là phức tạp, mới là cái đẹp