Please enable JavaScript.
Coggle requires JavaScript to display documents.
Kiều ở Lầu Ngưng Bích Nguyễn Hồng Trang-9A, Cảm hứng nhân đạo trong đoạn…
Kiều ở Lầu Ngưng Bích Nguyễn Hồng Trang-9A
Tác phẩm
Bố cục
6 câu đầu: Khung cảnh thiên nhiên và tâm trạng của Kiều
8 câu tiếp: Kiều nhớ thương Kim Trọng và cha mẹ
8 câu cuối: Tâm trạng buồn lo âu của Kiều
Nội dung đoạn trích
Sau khi biết mình bị lừa vào chốn lầu xanh, Kiều uất ức đã rút dao tự vẫn nhưng không chết
Tú Bà sợ Kiều liều mình nên vờ hứa hẹn đợi Kiều bình phục sẽ gả chồng cha nàng vào nơi tử tế
Mụ đưa Kiều ra giam lỏng ở lầu Ngưng Bích, đợi thực hiện âm ưu mới
Vị trí
Nằm ở phần 2 Gia biến và lưu lạc. Gồm 22 câu ( từ câu 1033 -> 1054)
Khung cảnh thiên nhiên và tâm trạng Thúy Kiều ( 6 câu đầu )
a. Bức tranh thiên nhiên và tâm trạng Thúy kiều (
Thời gian : Hoàng hôn, chiều tàn -> Khoảng khắc dễ khơi gợi nỗi buồn, cảm giác cô đơn ( nhất là trong cảnh tha hương, lưu lạc)
Không gian: non xa, trăng gần, bốn bề bát ngát, cồn cát, dặm đường ... -> Không gian mở ra 3 chiều: Chiều rộng, chiều cao, chiều sâu -> Không gian tự nhiên mênh mông, trống trải , hoang vắng, rợn ngợp
b. Cảnh vật thiên nhiên
Xa là núi, trước mặt là trăng
Bốn bề xa trông bát ngát, cồn cát nổi lên nhấp nhô như sóng lượn mênh mông
Bụi hồng trải ra trên hàng dặm xa
-> KHUNG CẢNH TUY ĐẸP, NÊN THƠ NHƯNG QUẠNH HIU, LẶNG LẼ, THIẾU VẮNG HƠI ẤM CỦA CUỘC SỐNG CON NGƯỜI
c. Nỗi niềm, cảm giác của Thúy Kiều ( 2 câu cuối)
Đảo ngữ, đưa từ láy "bẽ bàng" lên đầu -> Nhấn mạnh cảm giác tủi hổ, đau đơn, xót xa trong cảnh ngộ sa chân vào chốn lầu xanh
Cụm từ "mây sớm đèn khuya" gọi thời gian tuần hoàn khép kín.
Ẩn dụ chuyển đổi cảm giác + tiểu đối : " nửa tình, nửa cảnh như chia tấm lòng"
Động từ chia: giúp người đọc cảm nhận rõ nỗi đau đang đè nặng lên nỗi lòng nàng, khiến nàng thấy rõ cõi lòng như bị chia cắt làm hai
-> NỖI CÔ ĐƠN BUỒN TỦI, NHƯNG VÒ SÉ NGỔN NGANG TRONG LÒNG TRƯỚC HOÀN CẢNH ÉO LE
Nỗi nhớ của Kiều ( 8 câu tiếp)
a. Nỗi nhớ Kim Trọng ( 4 câu đầu)
Nhớ người yêu, Thúy Kiều nhớ tới kỷ niệm của buổi hẹn thề, đính ước hôm nào "Tưởng người dưới nguyệt chén đồng" . Nhứng kỷ niệm đó vẫn còn vẹn nguyên trong tâm trí nàng mà bây giờ chỉ còn là quá khứ xa xôi
Nàng tưởng tượng nơi xa xôi Kim Trọng vẫn chưa biết tin nàng bán mình vào lầu xanh mà vẫn ngày đêm ngóng trông nhưng tin tức của nàng
Càng nhớ về người yêu thì nàng càng liên tưởng tới thân phận mình đang ở nơi đất khách quê người
Nàng nhớ người yêu với tâm trạng đau đớn. tấm lòng của Kiều son sắt, thủy chung, không nguôi nhớ thương Kim Trọng hoặc cũng có thể là Kiểu đang tủi nhục khi tấm lòng son sắt bị vùi dập, không biết bao giờ mới gột rửa cho được
Trong nỗi nhớ chàng Kim có cả nỗi đau đớn vò xé tâm can
b. Nỗi nhớ cha mẹ ( 4 câu tiếp)
Nàng thấy xót xa khi tưởng tượng, ở chốn quê nhà, cha mẹ nàng vẫn tựa cửa ngóng chờ tin tức người con gái yêu
Nàng xót thương da diết và day dứt khôn nguôi vì không thể "quạt nồng ấp lạnh", phụng dưỡng song thân, băn khoăn không biết hai em có chăm sóc cho cha mẹ chu đáo hay không
Nàng tưởng tượng nơi quê nhà tất cả đã đổi thay, gốc tử đã vừa người âm, cha mẹ ngày càng thêm già yếu
Nàng luôn ân hận mình đã phụ công sinh thành, phụ công nuôi dạy của cha mẹ
Tâm trạng buồn, lo âu của Kiều ( 8 câu cuối)
Cảnh 1: " Buồn trông của bể chiều hôm/ Thuyền ai thấp thoáng cánh buồm xa xa"
Đối cửa biển >< con thuyền -> Đặt cái nhỏ bé, đơn lẻ trên 1 nền không gian rộng lớn, nhuốm ánh nắng hoàng hôn
-> TÂM TRẠNG CÔ ĐƠN, LẺ LOI CỦA KIỀU
-> KHAO KHÁT TRỞ VỀ QUÊ NHÀ, CẢM THẤY CHỈ NHƯ CON THUYỀN LÊNH ĐÊNH VÔ ĐỊNH
Cảnh 2: " Buồn trông ngọn nước mới sa/ Hoa trôi man mác biết là về đâu"
Dòng nước = Sự trôi chảy của dòng đời
Đóa hoa trôi = số phận bấp bênh, lênh đênh, chìm nổi của người con gái
-> Ý THỨC VỀ THÂN PHẬN CỦA KIỀU
Câu hỏi tu từ "về đâu" -> Nỗi niềm băn khoăn: day dứt của Kiều về số phận của mình, như đóa hoa bé nhỏ kia không biết đi đâu về đâu giữa dòng đời vô định
Cảnh 3 : " Buồn trông nội cỏ rầu rầu/ Chân mây mặt đất một màu xanh xanh
-> THIÊN NHIÊN HIỆN LÊN VỚI MÀU SẮC
Rầu rầu của cỏ = chứa đựng nỗi buồn
Xanh xanh cùa chân mây, mặt đất = màu xanh nhạt nhòa
-> KHÔNG GIAN RỘNG LỚN NHƯNG CHỨA ĐẦY NỖI BUỒN
Cỏ = thân phận nhỏ bé, thấp hèn của Kiều
Chân trời = cuộc sống tương lai
Cảnh 4 " Buồn trông gió cuốn mặt duềnh/ Ầm ầm tiếng sóng kêu quanh ghế ngồi"
Gió cuốn mặt duyềnh: dữ dội, bão tố
Ầm ầm tiếng sóng: Vang động, đe dọa
-> ĐẢO NGỮ, ĐƯA TỪ LÁY TƯỢNG THANH "ẦM ẦM" LÊN ĐẦU
-> NHẤN MẠNH SỰ GHÊ GỚM CỦA THIÊN NHIÊN
-Kêu quanh ghế ngời: Thiên nhiên dữ dội, đầy sức mạnh đang bủa vây lấy Kiều, chực cuốn nàng đi
Lo sợ, bàng hoàng về những sóng gió sắp ập đến -> Nhạy cảm
Cảm hứng nhân đạo trong đoạn trích "Kiều ở lầu ngưng bích"
Đề cao vẻ đẹp của con người: Vẻ đẹp đức hạnh
Vẻ đẹp của đạo hiếu
Đức tính thủy chung
Giàu lòng vị tha
Thấu hiểu, thương xót cho số phận đau thương của con người
Thương xót cho nỗi cô đơn lẻ loi của Kiều
Thấu hiểu nỗi niềm của Kiều ( nỗi nhớ của Kiều)
Thương cảm cho số phận của Kiều