Please enable JavaScript.
Coggle requires JavaScript to display documents.
Sông đà trữ tình, cam-nhan-ve-dep-tho-mong-tru-tinh-cua-dong-song-da-1,…
Sông đà trữ tình
MỞ BÀI
-
Tác phẩm
-
Hoàn cảnh sáng tác: là thành quả nghệ thuật đẹp đẽ mà Nguyễn Tuân đã thu hoạch trong chuyến đi ở miền Tây Bắc rộng lớn, xa xôi
-
Tác giả
một nghệ sĩ lớn suốt đời đi tìm cái đẹp; Con người tài hoa, uyên bác
Phong cách: “Ngông”, độc đáo, cá tính, sáng tạo
vị trí, vai trò trong văn học
THÂN BÀI
Đoạn 1/3 trang giới thiệu về sông Đà. Là một đối tượng, thực thể mà với NT là có linh hồn, có sự sống… Giới thiệu sơ qua về mặt hung bạo rồi dẫn vào trữ tình.
Phân tích đoạn văn đề cho: Sông Đà tuôn dài tuôn dài ......, tôi đã xuyên qua đám mây mùa thu mà nhìn xuống dòng nước Sông Đà.
Nhận xét: đến đây con sông hoàn toàn biến hình, thay đổi diện mạo chỉ sau 1 cái vặn mình.
“Tuôn dài tuôn dài”: lặp 2 lần, không có dấu phẩy =>không có sự ngăn cách, dòng chảy êm đềm, mượt mà, không chút gợn.
Điểm nhìn: từ trên cao xuống, bao quát: con s.Đà như một thiếu nữ duyên dáng, kiều diễm.
“áng”: chỉ những tác phẩm văn chương có tầm vóc (áng thiên cổ hùng văn); “áng tóc trữ tình”: sự trân trọng, tác phẩm tuyệt mỹ mà thiên nhiên ban tặng.
So sánh: sông Đà = áng tóc trữ tình: duyên dáng, mềm mại, xinh đẹp, diễm lệ, nữ tính.
“Ẩn hiện”: người con gái xinh đẹp s.Đà kín đáo, e ấp; mạng che mặt, tấm rèm này chính là mây trời, khói tỏa.
A secrect makes a woman woman.
bông hoa ban trắng muốt, hoa gạo đỏ rực: Trang sức cài lên mái tóc thiếu nữ. Biết làm duyên.
Câu văn: đoạn trước thì câu ngắn, nhịp nhanh, thanh trắc. Bây giờ: câu dài, ít ngắt nhịp => dòng chảy dài miên man, bất tận.
Phân tích đoạn văn đề cho:Mùa xuân dòng xanh ngọc bích, chứ nước Sông Đà không xanh màu xanh canh hến.......cái tên Tây láo lếu, rồi cứ thế mà phiết vào bản đồ lai chữ.
Nước s.Đ thay đổi theo mùa: đặc biệt, độc đáo, con sông Đà tự làm mới mình.
Liên hệ: sông Vàm Cỏ: “nước xanh biêng biếc chẳng đổi thay dòng”; Tế Hanh “quê hương tôi có con sông xanh biếc”; sông Gâm sông Lô “xanh canh hến” (xanh mà đục)
“Mùa xuân - Xanh ngọc bích”: xanh, trong, lấp lánh ánh sáng, mát mẻ dễ chịu, quý phái… (Liên hệ “Vườn ai mướt quá xanh như ngọc” – HMT).
“Mùa thu – lừ lừ chín đỏ”: khoác lớp áo mới, tự đổi thay để làm mới mình, không chịu lặp lại chính mình.
“Lừ lừ”: dòng chảy chậm chạp, nặng nề, khác với con sông ở thượng nguồn.
-
-
Người Pháp: sông đen: láo lếu, không tôn trọng, không khám phá vẻ đẹp.
Nghệ thuật
Từ ngữ sáng tạo độc đáo: áng, xanh ngọc bích, lừ lừ…
-
Câu văn dài, ít ngắt nhịp
KẾT BÀI
Nội dung: 2 đoạn văn đã làm tôn vinh lên nét đẹp trữ tình thơ mộng thiên nhiên và nhất là của của con sông Đà
Nghệ thuật: cách sử dụng từ ngữ độc đáo, đắc địa, tài ba, sử dụng vốn hiểu biết trên nhiều lĩnh vực, kết hợp hài hòa giữa bút pháp lãng mạn và hiện thực
Cảm nhận về văn bản: Người lái đò sông Đà lầ một áng tùy bút xuất sắc, cho thấy tài năng và tấm lòng của người nghệ sĩ suốt đời đi tìm cái Đẹp – Nguyễn Tuân
-
-