Please enable JavaScript.
Coggle requires JavaScript to display documents.
Vợ chồng A Phủ (Nhân vật Mị (Sức sống tiềm tàng (Đêm tình mùa xuân (Diễn…
Vợ chồng A Phủ
Nhân vật Mị
-
-
Hoàn cảnh xuất hiện
Dáng vẻ: Cúi mặt, buồn rười rượi
Thân phận: Buồn tủi, khổ đau
Không gian: Bên tảng đá trước cửa, cạnh tàu ngựa hôi hám
Tác giả, tác phẩm
Tô Hoài
-
-
-
là cây bút tiêu biểu của văn xuôi VN hiện đại với 70 năm hđ nghệ thuật, gần 200 tác phẩm thuộc nhiều thể loại khác nhau
Phong cách nghệ thuật:
- Thiên về diễn tả những sự thật đời thường
- Có vốn hiểu biết phong phú về nhiều vùng văn hóa
- Trần thuật hóm hỉnh, sử dụng từ ngữ tài tình
Vợ chồng A Phủ
1952, ra đời sau chuyến đi cùng bộ đội giải phóng Tây Bắc
-
NT
Miêu tả tâm lí nhân vật sâu sắc, tinh tế...
Tình huống truyện tự nhiên, độc đáo
Cụm từ cần nhớ
- "Đau đớn thay phận đàn bà/lời rằng bạc mệnh cũng là lời chung" - Nguyễn Du
- "Đất nước và con người miền Tây để nhớ để thương cho tôi nhiều quá",
- linh hồn của toàn bộ thiên truyện, một mốc son thách thức ngay với tên tuổi của nhà văn Tô Hoài
- cô gái nguời Mèo trong quá trình giải cứu chính mình khỏi cường quyền, thần quyền và tiền quyền
- miền Bắc được giải phóng, tiến lên XHCN, nhưng ánh sáng của Đảng vẫn chưa soi rọi được đến với những con người ở miền núi cao
- vùng rẻo cao Tây Bắc
- sức sống tiềm tàng là tất cả sức mạnh về thể chất và tinh thần của một con nguời, khao khát vượt lên mọi thế lực bạo tàn, những áp bức bất công, một đốm lửa âm ỉ cháy chờ ngày bùng lên mãnh liệt, như một chồi cây đâm sâu trong lòng đất chờ ngày vươn lên,
- ở Mị, sức sống tiềm tàng được hiểu là lòng ham sống, ham sống một cuộc đời được hạnh phúc trong tự do
- "Bản chất con người thường bị bánh xe của số phận che đậy, nhưng một khi đã lăn vào bão tố thì dù tốt hay xấu cũng sẽ bị bộc lộ hết"- văn hào người Pháp Ban-zắc,
- thổi lá cũng hay như thổi sáo, trai làng ngày đêm thổi sáo đi theo Mị, đứng nhẵn chân vách đầu buồng của Mị, người như Mị những tưởng phải được sống một cuộc sống hạnh phúc trong tự do, nhưng không
- ngày xưa bố Mị nghèo, không đủ tiền cưới mẹ Mị, phải vay của nhà thống lí tiền để lấy vợ ,mỗi năm phải trả nợ lãi 1 nương ngô, thế mà đến nay mẹ Mị đã mất cha Mị đã già, món nợ này vẫn chưa trả hết
- Con người chỉ là một thứ hàng hóa
- Con nay đã biết cuốc nương làm ngô, con phải làm nương ngô giả nợ thay cho bố, bố đừng bán con cho nhà giàu.
- trân trọng nhân phẩm và danh dự của mình
- thà chết như một con nguời còn hơn sống như con trâu con ngựa
- chờ ngày chết rũ xương trong cái nhà này
- quay sợi, thái cỏ ngựa, dệt vải, chẻ củi, đi cõng nước dưới khe suối lên
- sống một cuộc đời phi thời gian, Mị về làm dâu nhà này từ lúc nào Mị không nhớ nữa, cũng chẳng ai nhớ cả, sống một cuộc đời phi không gian, căn buồng Mị ở tối tăm chật chội, hôi hám, luộm thuộm, bẩn thỉu, nhìn ra bên ngoài qua ô cửa sổ lỗ vuông bằng lòng bàn tay, nhìn ra bên ngoài lúc nào cũng chỉ thấy trăng trắng, không biết là sương hay là nắng
- Bố Mị chết rồi Mị cũng chẳng buồn ăn lá ngón để mà chết nữa, cố gắng kéo dài những ngày còn chưa chết được mà thôi
+ lẩm nhẩm lời bài hát ngày xưa, hồi tưởng lại quá khứ để bù đắp cho hiện tại, tìm đến rượu
- xắn miếng mỡ bỏ vào đèn cho sáng
- Mị còn trẻ lắm, Mị muốn đi chơi, Mị với tay lấy cái váy hoa
- Mị vùng bước đi, nhưng dây đay trói thít cuộc đời Mị lại, Mị nghe thấy tiếng chân ngựa đạp vách, nước mắt trào ra, chảy xuống miệng, xuống cổ mà không biết lau đi được
- A phủ là người Hángbla, sau bị bán cho người Thái, "Đứa nào được A Phủ cũng bằng được con trâu tốt trong nhà"
- thống quán, xéo phải
- người bạn duy nhất là ngọn lửa
- hai mắt A Phủ vừa mở, một dòng nước mắt lấp lánh bò xuống hai hõm má đã xám đen lại --> một chi tiết nghệ thuật đắt giá
- người này có lẽ chỉ mai là chết, chết đau, chết đói, chết rét, sẽ chết
- chân lí của thời đại: ở đâu có áp bức ở đó có đấu tranh, muốn cứu người khác trước tiên phải cứu được chính mình
- Nguyễn Thi làm nên cuộc đồng khởi văn chương ở chiến trường Nam Bộ, Nguyễn Trung Thành làm nên cuộc đồng khởi văn chương ở chiến trường Tây Nguyên thì nhà văn Tô Hoài làm nên cuộc đồng khởi văn chương ở chiến trường Tây Bắc